Chương 2: Cổ Thư Bí Ẩn
Hang động tối om, Lâm Vũ phải dò dẫm từng bước. Bàn tay cậu lần theo vách đá ẩm ướt, cảm nhận từng đường nứt trên bề mặt.
Bỗng nhiên, một ánh sáng xanh nhạt lóe lên phía trước.
“Cái gì thế?” Lâm Vũ nín thở, tim đập nhanh hơn.
Cậu tiến lại gần. Ánh sáng phát ra từ một phiến đá giữa hang, trên đó đặt một cuốn sách cũ kỹ. Bìa sách làm bằng một loại da thú mà cậu chưa từng thấy, bốn chữ cổ khắc trên bìa phát ra ánh sáng xanh dịu:
Cửu Thiên Linh Khí Quyết
Lâm Vũ chần chừ một lát, rồi từ từ đưa tay ra.
Khoảnh khắc ngón tay chạm vào bìa sách, một luồng điện chạy khắp cơ thể cậu. Hàng ngàn hình ảnh lạ lùng tràn vào tâm trí — núi non hùng vĩ, kiếm quang chém ngang trời, những vị tiên nhân đứng trên mây…
“Aaah!” Lâm Vũ kêu lên, ngã ngửa ra sau.
Khi cơn choáng váng qua đi, cậu nhận ra cuốn sách đã biến mất. Nhưng trong đầu cậu, từng câu từng chữ của Cửu Thiên Linh Khí Quyết hiện lên rõ ràng như thể đã thuộc lòng từ trước.
Trở về làng khi trời đã chiều, Lâm Vũ ngồi trước cửa nhà, nhìn hoàng hôn đỏ rực phía chân trời.
Theo những gì cuốn cổ thư truyền lại, bước đầu tiên của tu luyện là Cảm Linh — cảm nhận linh khí giữa trời đất, dẫn nó vào cơ thể.
Cậu khoanh chân, nhắm mắt, hít thở thật sâu.
Ban đầu không có gì xảy ra. Nhưng sau một lúc, Lâm Vũ bắt đầu cảm nhận được — một thứ gì đó mơ hồ, nhẹ nhàng như làn gió, nhưng ấm áp và thuần khiết.
Linh khí.
Nó ở khắp nơi — trong gió, trong đất, trong dòng suối chảy xa xa. Và bây giờ, lần đầu tiên trong đời, Lâm Vũ có thể cảm nhận được nó.
Khi mở mắt, cậu nhận ra trời đã tối từ lúc nào. Nhưng trong lòng, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên.
Hành trình tu luyện bắt đầu từ đây.