Chương 1: Ngôi Làng Nhỏ
Bình minh vừa ló dạng, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua tán lá rừng già, chiếu xuống ngôi làng nhỏ nằm bên suối.
Lâm Vũ mở mắt, cơ thể ê ẩm sau một đêm ngủ trên chiếc giường gỗ cũ kỹ. Cậu ngồi dậy, vươn vai, rồi bước ra khỏi căn nhà tranh đơn sơ.
“Lâm Vũ! Dậy sớm thế?” Ông Trương hàng xóm đang gánh nước từ suối về, thấy cậu liền cất tiếng hỏi.
“Dạ, cháu định vào rừng kiếm thêm ít củi.” Lâm Vũ cười đáp, nụ cười hồn nhiên của một chàng trai mười sáu tuổi.
Ngôi làng Thanh Phong nằm ở rìa phía nam của Vân Lĩnh Sơn Mạch, nơi đây tuy hẻo lánh nhưng phong cảnh tuyệt đẹp. Dân làng sống bằng nghề trồng trọt và thu hái dược liệu trong rừng.
Lâm Vũ là đứa trẻ mồ côi, được dân làng nuôi nấng từ nhỏ. Cậu không nhớ gì về cha mẹ, chỉ biết rằng họ đã mất trong một trận lũ quét mười năm trước.
Khu rừng phía sau làng rậm rạp và u tối. Dân làng thường chỉ dám đi vào vùng rìa, không ai dám tiến sâu hơn vì truyền thuyết về những con thú dữ ẩn náu bên trong.
Nhưng hôm nay, Lâm Vũ vô tình đi xa hơn bình thường.
“Lạ thật, sao mình lại đi tới đây?” Cậu nhìn quanh, nhận ra mình đang đứng trước một hang động bị cây leo che phủ gần kín.
Một luồng gió lạnh thổi ra từ bên trong, mang theo mùi ẩm mốc lâu năm. Nhưng điều khiến Lâm Vũ tò mò là — trong luồng gió đó, dường như có một thứ gì đó… kỳ lạ.
Cậu dùng tay gạt đám dây leo sang một bên, bước vào hang.
Bóng tối nuốt chửng hình dáng nhỏ bé của cậu.