Phần 5: Biển, tháp gió, và chợ hoa Tết

Phần 5: Biển, tháp gió, và chợ hoa Tết

Chương 5/7

🏄 Ra biển thôi!

Buổi sáng trước Tết một ngày, bố và cậu nhỏ chở cả nhà ra biển trên hai xe máy.

Vy ngồi phía trước bố, cả hai tay bám chặt vào tay lái, tóc bay tứ tung, miệng réo: “Nhanh lên bố ơi! Nhanh lên!”

Vân ngồi sau lưng cậu nhỏ, bình tĩnh hơn nhưng mắt cũng sáng rực. Gió thổi vào mặt mát lạnh, hai bên đường hàng dừa xanh đung đưa.

Rồi biển hiện ra.

Xanh. Mênh mông. Sóng đập bờ đá trắng xóa.

“WOW!” — Cả hai chị em đồng thanh một tiếng.


🌊 Tắm sóng và nghịch cát

Không ai cần bảo hai lần.

Vy thay đồ tắm xong là lao thẳng xuống sóng, kéo theo tay mẹ: “Mẹ đi cùng con! Mẹ đi cùng con!”

Mẹ cũng vào sóng cùng Vy. Sóng biển Phú Yên không quá to nhưng đủ để hai mẹ con nhảy ào ào cho vui. Một con sóng lớn bất ngờ — Vy la ré lên rồi ôm chặt cổ mẹ, nhưng cười không ngớt.

Vân thì cẩn thận đứng nơi sóng vừa tầm, hai tay dang ra cảm nhận lực đẩy của nước. Rồi lặn xuống đúng một cái ngắn, ngoi lên, tóc dán vào mặt, cười toe toét.

Sau tắm biển là màn nghịch cát. Vy tìm được một cái vỏ ốc xoắn nghe được tiếng biển — giữ chặt không cho ai cầm: “Cái này của con! Đừng lấy!”

“Ai lấy của em đâu?” — Vân nghiêng đầu.

“Phòng trước!”


🏛️ Tháp Nghinh Phong — Ngọn tháp hứng gió

Bố chở hai chị em đến Tháp Nghinh Phong — biểu tượng của thành phố Tuy Hòa.

Tháp cao sừng sững bên bờ biển, như người khổng lồ đứng nhìn ra đại dương. Gió biển thổi liên tục, mát rượi.

“Tháp này có nghĩa là gì bố ơi?” — Vân hỏi ngay, mắt tò mò.

Nghinh phong nghĩa là đón gió, con ạ. Tháp được xây để đón gió biển.”

Vân gật gật, nhẩm trong đầu. Đón gió. Mình sẽ nhớ cái tên này — nghe đẹp quá.

Vy thì đứng dang tay ra, mặt ngửa lên trời: “Gió ơiii! Ta đón mày đây!!!”

Cậu nhỏ cười ngặt nghẽo: “Học chưa tới lớp 1 mà ăn nói hay quá!”


🌸 Chợ hoa Tết — Rực rỡ ngàn màu

Buổi chiều, cả nhà ghé chợ hoa Tết ở Tuy Hòa.

Ôi trời ơi — hoa nhiều như biển! Hàng dài hoa cúc vàng rực, hoa ly trắng muốt, hoa mai vàng, chậu quất trái chín mọng đặt la liệt. Đèn vàng chiếu xuống làm cả khu chợ lấp lánh như trong cổ tích.

Vy mắt tròn xoe, kéo tay bà ngoại này cái này, kéo tay mẹ cái kia: “Mẹ ơi đẹp quá! Bà ơi mua đi!”

Bà ngoại xem rồi lắc: “Mắc quá! Qua hàng kia hỏi giá đi!”

Vy quay sang người bán hàng, khoanh tay lễ phép: “Cô ơi! Chậu hoa cúc này bao nhiêu ạ?”

Người bán: “Hai trăm nghìn cháu!”

Vy quay lại bà ngoại: “Bà! Hai mươi nghìn thôi bà!”

Cả nhà cười ầm lên. Bà ngoại sửa: “Hai trăm nghìn con ơi!”

“Ồ! Vậy… mắc thiệt nha bà!” — Vy gật gật, vẻ suy nghĩ nghiêm túc.

Vy báo giá sai là "hai mươi nghìn", cả nhà cười ầm lên tại chợ hoa Tết


📷 Những tấm ảnh đẹp nhất từ trước đến giờ

Vân cầm máy ảnh chụp lung tung — hoa, đèn, những người đi chợ, Vy đứng giữa rừng hoa cúc.

Rồi Vân thử đặt máy lên chậu hoa, hẹn giờ tự chụp. Lần đầu: chỉ thấy trán. Lần hai: chỉ thấy vai. Lần ba: đặt cao hơn, góc chéo hơn…

Clic.

Màn hình hiện lên: Vân và Vy đứng giữa chợ hoa, đèn vàng lung linh phía sau, cả hai đang cười tự nhiên vì đang đợi máy chụp.

Vân nhìn ảnh hồi lâu — đẹp quá!

“Vy ơi! Nhìn cái ảnh này!”

Vy nhìn xong: “Ồ! Trông mình đẹp ghê! Chụp thêm đi chị! Chụp thêm!”


📖 Bài học nhỏ hôm nay

Biết hỏi giá là kỹ năng sống quan trọng. Đi chợ, hỏi giá trước khi mua — đó là cách tiêu tiền thông minh. Và nhớ lắng nghe cho đúng số: hai mươi khác hai trăm lắm đó Vy ơi!

Kiên nhẫn thử nhiều lần sẽ ra được tấm ảnh đẹp. Không cần điện thoại xịn — chỉ cần kiên nhẫn thử góc thứ ba, thứ tư. Những tấm hình đẹp nhất không đến từ may mắn mà đến từ sự cố gắng!

🎮
Chơi game cùng chị Vân và em Vy! Luyện chữ và số qua trò chơi thú vị nhé!
Chơi ngay →