Phần 3: Về đến quê bà ngoại rồi!
🌾 Phú Yên hiện ra
Chiều muộn, Phú Yên hiện ra ngoài cửa kính xe — ruộng lúa xanh mướt, dãy núi thấp xa xa, không khí mát rượi.
Vy cọ mắt, tỉnh ngủ: “Chị ơi… đến chưa?”
“Đến rồi!”
Xe dừng ở đầu làng. Hai chị em xách ba lô, lóc cóc đi bộ vào xóm.
Và rồi — Vy thấy trước tiên.
Bà ngoại đứng trước sân, áo bông kẻ ô quen thuộc, tay che mắt nhìn về phía cuối đường. Trông bà nhỏ bé nhưng cái dáng đứng chờ đó — sao mà thương quá!
“BÀ NGOẠIIIII!!!” — Vy buông ba lô xuống đất ngay tại chỗ rồi chạy nguyên một mạch, lao vào lòng bà.
Vân đi sau, chạy chầm chậm hơn, nhưng ôm bà không kém chặt.
🫶 “Bà nhớ các con quá!”
“Bà nhớ các con quá. Trời ơi, Vy lớn thêm rồi nè! Sắp vào lớp 1 rồi nha?”
Vy phồng ngực: “Dạ! Năm nay con vào lớp 1 bà ơi! Con đọc được chữ rồi bà!”
“Ồ giỏi quá! Còn Vân thì sao?”
Vân cười hiền: “Con khỏe bà. Học kỳ này con được học sinh giỏi ạ.”
“Giỏi hết! Bà hãnh diện lắm!”
🏠 Nhà bà ngoại
Nhà bà ngoại nhỏ nhưng ấm cúng. Sân trước có mấy chậu hoa cúc vàng rực bà tự trồng. Trong nhà thơm mùi nước gừng và bánh in.
Vân ngồi nhìn quanh. Trên bàn thờ ông nội có bình hoa lay ơn đỏ. Ngoài hiên có hai chậu quất chín vàng.
Đây là Tết thật sự. Không phải Tết trên tivi. Là Tết mà mình được sống trong đó.
Vy thì quẹo ngay vào bếp: “Mẹ ơi! Con đói rồi!”
🍚 Cháo trắng và đom đóm
Bà ngoại nấu cháo trắng nấm mèo, thêm đĩa dưa giá vắt chanh. Đơn giản vậy mà hai chị em ăn nguyên hai tô.
“Cháo bà nấu ngon nhất thế giới!” — Vy vừa húp vừa gật, không quên cầm tay mẹ ngồi cạnh.
Bố và các cậu ngồi uống trà. Tiếng cười vang khắp nhà. Ngoài vườn, đom đóm bắt đầu chớp sáng.
Vân nhẩm viết trong đầu: Tiếng cười. Mùi cháo. Ánh đom đóm. Ba thứ này trộn lại thành một điều gọi là “về quê”.
📖 Bài học nhỏ hôm nay
Ông bà là báu vật. Mỗi lần về thăm, mỗi lần ôm bà thật chặt — là một mảnh ký ức đẹp sẽ theo mình cả đời.
Bữa cơm gia đình là hạnh phúc đơn giản nhất! Không cần nhà hàng sang, cháo trắng bà nấu với đủ tiếng cười xung quanh — đó là bữa cơm ngon nhất.