Hai chị em về quê ngoại ăn Tết (Phần 7): Ngày chia tay — Ngoại ơi, con nhớ ngoại!

Sáng mồng bốn, xe về thành phố. Vân khóc nhiều lắm khi chia tay bà ngoại — nhưng Vân đã lớn rồi. Vân hứa sẽ học thật giỏi, phụ mẹ chăm em Vy, để hè bố cho về thăm ngoại. Ngoại hãy đợi Vân nhé!

Hai chị em về quê ngoại ăn Tết (Phần 7): Ngày chia tay — Ngoại ơi, con nhớ ngoại!

📚 Series: Hai Chị Em Về Quê Ngoại Ăn Tết 2026 — Phần 7 / 7 (Hết)


🌅 Buổi sáng cuối cùng ở nhà bà

Sáng mồng bốn Tết. Ánh nắng vẫn vàng, gió vẫn mát, vườn bà vẫn xanh — nhưng mọi thứ hôm nay sao mà khác lạ.

Vân thức dậy sớm. Cô chị ngồi trên chiếc chiếu bà trải hôm qua, nhìn ra vườn. Mấy cọng rau cải mà hai chị em cùng bà hái hôm kia vẫn tươi roi rói. Cây ổi góc vườn đung đưa nhẹ. Tiếng chim sẻ kêu lích rích trên mái ngói.

Mình sẽ nhớ tất cả những chỗ này, Vân nghĩ thầm.

Vy vẫn ngủ, hai tay ôm gấu bông, miệng thở đều. Bé không biết rằng hôm nay là ngày cuối cùng ở nhà bà ngoại — hay có biết mà cố tình ngủ thêm cho lâu, không ai biết nữa.

Bà ngoại đã ra vườn từ lúc nào. Lưng bà khom xuống, tỉ mẩn nhặt những lá vàng rơi dưới gốc hoa cúc.

Vân đi chân đất ra, đứng cạnh bà không nói gì. Bà ngoại cũng im lặng. Hai bà cháu cùng nghe tiếng vườn buổi sáng — tiếng lá, tiếng gió, tiếng nước chảy nhỏ từ vòi tưới.

Rồi bà quay lại, nhìn Vân, nụ cười móm mém như mọi khi:

“Sao dậy sớm vậy cháu?”

Vân không trả lời ngay. Cô chị nhìn bà, rồi nhìn vườn, rồi lại nhìn bà.

“Con… không muốn bỏ lỡ buổi sáng này bà ơi.”


🧳 Dọn hành lý — Cái gì cũng muốn cầm theo

Chín giờ sáng. Bố bắt đầu xếp đồ ra hành lang.

Vy tỉnh dậy, nhảy xuống giường, rồi im lặng khác thường khi thấy ba lô được xách ra. Cô bé ngồi nhìn một lúc, rồi cầm con búp bê bà ngoại mua tặng ôm vào ngực, không nhả ra.

“Vy không thích về hả?” — Mẹ hỏi khẽ.

Vy lắc đầu. Môi mím lại. Mắt đỏ hoe.

“Muốn ở với bà thêm.”

Bà ngoại ngồi xuống cạnh Vy, vuốt tóc em:

“Ở thêm không được đâu con. Chị Vân phải đi học. Em năm nay vào lớp một. Bà nhớ tụi con lắm — nhưng mà học giỏi là quan trọng nhất nhé.”

Vy gật đầu, mắt vẫn đỏ.

Còn Vân — cô chị cứ cầm lên đặt xuống cái hộp mứt dừa bà ngoại dúi vào tay từ hôm qua. Cái này mang về hay để lại cho bà ăn? Cuối cùng bỏ vào ba lô — vì bà đã nói: “Mang về đi, con nhớ mứt dừa mà không có thì buồn.”


😢 Giờ chia tay — Vân khóc thật nhiều

Hai giờ rưỡi chiều. Taxi đã đợi ngoài đầu ngõ.

Bố và mẹ ôm chào tạm biệt bà ngoại trước. Rồi đến lượt hai chị em.

Vy ôm bà, mắt nhắm nghiền: “Bà ơi con yêu bà!”

Bà ngoại: “Bà cũng yêu con. Về ngoan nghe lời bố mẹ nhé!”

Rồi đến Vân.

Cô chị bước đến, đứng trước bà ngoại. Nhìn lên mặt bà — những nếp nhăn quen thuộc, đôi mắt hiền, mái tóc trắng búi gọn — và Vân không cầm được nữa.

Nước mắt trào ra.

Không phải khóc rụt rịt như hồi còn bé. Là khóc thật sự — vai rung nhẹ, môi mím lại mà không được, hơi thở cũng bắt đầu nghẹn nghẹn.

Vân ôm bà. Hai tay siết chặt.

“Ngoại ơi… con nhớ ngoại lắm…”

Bà ngoại không nói gì, chỉ vỗ nhẹ lưng Vân, chậm rãi — như hồi Vân còn rất nhỏ hay khóc đêm và bà ngoại ru ngủ.

Vân cứ đứng trong vòng tay bà một lúc lâu.

Rồi mới buông ra, lấy tay áo quẹt mắt, cố gắng thở đều.

Vân ôm bà ngoại thật chặt, nước mắt lăn dài, bên khung cổng tre buổi chiều


🌟 Vân đã lớn rồi — Và Vân biết điều đó

Mẹ đứng gần, tay nhẹ đặt lên vai Vân.

“Con ổn không?”

Vân ngước lên nhìn mẹ. Mắt còn đỏ. Nhưng không khóc tiếp nữa.

“Con ổn mẹ ơi. Con chỉ… nhớ ngoại thôi.”

Rồi Vân nói điều mà cô chị đã nghĩ cả buổi sáng:

“Mẹ ơi, con không muốn ở lại đâu. Con biết mình phải về. Con còn phải đi học, phải học thật giỏi. Con còn phải phụ mẹ việc nhà, chăm em Vy nữa. Để bố mẹ yên tâm làm việc.”

Mẹ nhìn Vân, mắt ánh lên điều gì đó — có lẽ là ngạc nhiên, có lẽ là tự hào.

“Vân lớn rồi nhỉ.”

“Dạ.” — Vân gật, và lần này không run. “Con lớn rồi.”


🤝 Lời hứa với mẹ — và với ngoại

Trước khi bước ra ngõ, Vân quay lại nhìn bà ngoại lần nữa.

Bà ngoại đứng trước cổng, tay vẫy, miệng vẫn cười — nhưng khóe mắt bà ướt.

Vân nói to, rõ ràng, chắc chắn:

“Ngoại ơi! Con hứa con sẽ học thật giỏi, thật ngoan. Con sẽ phụ mẹ việc nhà, chăm em Vy ngoan ngoãn để bố mẹ yên tâm đi làm. Hè này bố cho con về thăm ngoại — ngoại hãy đợi con nhé. Con nhớ ngoại!”

Bà ngoại đưa tay lên che miệng, vai run run.

“Ừ! Bà đợi! Bà đợi cháu Vân về nhé!”

Vân gật đầu thật mạnh, rồi xách ba lô bước ra ngõ — từng bước vững, không ngoái lại nữa.

Nhưng trong lòng, hình ảnh bà ngoại đứng trước cổng vẫy tay — Vân biết sẽ nhớ mãi.


🚕 Trên đường về

Xe lăn bánh. Nhà bà ngoại nhỏ dần trong cửa kính.

Vy ngủ gật từ lúc xe ra đến đầu làng — con búp bê bà ngoại tặng ôm trong lòng.

Vân nhìn ra đường. Nắng chiều vẫn vàng. Những ruộng lúa xanh mướt lướt qua. Một đàn cò trắng bay ngang.

Mẹ ngồi cạnh, nhẹ nắm tay Vân.

“Năm nay con học hết lòng nhé Vân.”

“Dạ con.” — Vân nắm tay mẹ lại. “Và con sẽ phụ mẹ. Con không nhỏ nữa rồi mẹ ơi.”

Mẹ mỉm cười, không nói gì thêm.

Vân lại mở cuốn sổ nhỏ, ghi thêm một dòng cuối:

Số 9. Bà ngoại đứng ở cổng vẫy tay cho đến khi xe đi khuất. Mình sẽ không để bà đợi lâu lần sau.


📖 Bài học nhỏ hôm nay

Yêu thương thật sự cũng có nghĩa là biết chia tay. Vân nhớ ngoại, khóc nhiều — nhưng vẫn chọn về, vì biết rằng học giỏi, ngoan ngoãn, giúp bố mẹ là cách thương ngoại theo kiểu của người đã lớn.

Lời hứa chỉ có giá trị khi được giữ. Hứa với ngoại sẽ về hè — nhưng điều quan trọng hơn là hứa với chính mình: học thật tốt, phụ mẹ thật nhiều, sống thật xứng đáng với tình thương của cả nhà.

Lớn lên không phải là không còn khóc — mà là biết lý do mình cần phải đứng dậy sau khi khóc. Vân khóc, nhưng rồi gật đầu, xách ba lô, bước ra ngõ. Đó mới là trưởng thành thật sự.


🏡 Hết series Hai Chị Em Về Quê Ngoại Ăn Tết 2026. Cảm ơn các bạn nhỏ và các bố mẹ đã đọc cùng hai chị em Vân và Vy nhé! Chúc mừng năm mới Ất Tỵ 2026! 🧧


← Đọc lại từ Phần 1: Lên xe đò Phương Trang!

Xuất để đọc ngoại tuyến
18