Hai chị em về quê ngoại ăn Tết (Phần 6): Đêm giao thừa, pháo hoa và lời hẹn

Tết thật sự đến rồi — chúc Tết, lì xì, bánh kẹo thỏa thích, pháo hoa đầy trời cả xóm. Rồi đến ngày chia tay bà ngoại, Vy hứa bà lên Sài Gòn chơi, Vân ghi đầy một trang sổ những điều học được.

Hai chị em về quê ngoại ăn Tết (Phần 6): Đêm giao thừa, pháo hoa và lời hẹn

📚 Series: Hai Chị Em Về Quê Ngoại Ăn Tết 2026 — Phần 6 / 7


🎆 Đêm giao thừa — Trời như đang nổ tung

Mười một giờ đêm mồng một Tết, cả xóm còn thức.

Hai chị em ngồi trước sân nhà bà ngoại, mắt ngước nhìn lên trời. Ông ngoại pha ấm trà ngon, bà ngoại bày đĩa mứt, bố và các cậu ngồi quanh bàn nhỏ ngoài hiên. Vy ngồi sát mẹ, tay nắm tay mẹ chắc.

Tiếng pháo hoa bắt đầu từ xa — đùng, đùng, đoàng — rồi ánh sáng vẽ lên bầu trời đêm: tím, đỏ, vàng, xanh lá, xanh biển, trắng bạc… cứ thế bung ra rồi rơi xuống thành những tia dài lấp lánh.

“ĐẸP QUÁ!!!” — Vy reo lên, buông tay mẹ ra lần đầu tiên tối nay, tay chỉ hết chỗ này đến chỗ kia.

Vân không nói gì. Cô chị đứng yên nhìn, trong lòng có một cảm giác ấm áp kỳ lạ — chỉ biết là muốn thời gian dừng lại ở đây mãi.

Xung quanh xóm cũng có pháo tét xì xì, pháo hoa nhỏ trên mái nhà — cả bầu trời làng rực rỡ như lễ hội.

Đây là đêm giao thừa đẹp nhất từ trước đến giờ.


🧧 Ngày Tết — Chúc Tết và lì xì

Sáng mồng một, hai chị em mặc áo dài đỏ. Bà ngoại tự tay búi tóc cho Vy, xịt keo cho Vân.

“Đẹp quá! Hai đứa bà cưng nhất xóm!”

Rồi cả nhà đi chúc Tết — ông bà ngoại dẫn đầu, bố mẹ theo sau, hai chị em bước cạnh nhau.

Đến nhà nào, hai chị em cũng khoanh tay: “Cháu chúc ông/bà/cô/chú sức khỏe, bình an, may mắn năm Ất Tỵ 2026 ạ!”

Và rồi — lì xì đỏ được dúi vào tay!

Vy nhét ngay vào túi áo dài: “Của con! Không ai được cầm!” — thậm chí cả mẹ cũng không.

Vân điềm đĩnh: “Cháu cảm ơn ạ!” — nhưng về đến chỗ khuất cũng… liếc vào bao lì xì xem có bao nhiêu.

Đến trưa, hai chị em đã ăn no chưa từng có trong lịch sử: bánh tét, bánh thuẫn, mứt gừng, mứt dừa, kẹo đậu phộng, chè trôi nước…

Vy nằm xuống: “Bụng con căng như cái trống rồi mẹ ơi!” — nhưng mắt vẫn liếc sang đĩa kẹo.


🧒 Chơi cùng anh chị em họ

Dòng họ bà ngoại đông lắm — mấy anh chị em họ ở gần. Buổi chiều mồng hai, cả đám tụ lại sân nhà.

Vân tìm được mấy anh chị lớn hơn hay đọc truyện tranh — cả bọn ngồi góc hiên đọc chung mấy cuốn, rôm rả bàn nhân vật.

Vy thì lập tức tìm mấy đứa em nhỏ tuổi hơn, tổ chức ngay một buổi nhảy dây cao su giữa sân gạch.

Rồi Vy kéo tay Vân: “Chị ơi! Ra chơi với tụi em đi!”

“Chị đang đọc tru—”

“Ra chơiiii! Chị nhảy dây giỏi mà!”

Vân thở dài, đặt sách xuống — nhưng bước ra rồi nhảy cùng đám trẻ con, tiếng cười vang cả xóm.


💤 Tết mà vẫn giữ nề nếp

Dù vui đến mấy, hai chị em vẫn giữ lịch sinh hoạt:

  • Ngủ trước mười giờ rưỡi — dù đêm giao thừa thức xem pháo hoa, hôm sau ngủ bù trưa một tiếng đúng giờ.
  • Ăn đủ ba bữa — không bỏ bữa sáng dù kẹo bánh đầy nhà.
  • Đánh răng và rửa mặt đúng giờ — bà ngoại nhắc một lần là làm ngay.

Mẹ nhìn, hài lòng: “Hai đứa tự giác hơn rồi!”


😢 Ngày chia tay bà ngoại

Chiều mồng bốn. Xe về Sài Gòn xuất phát lúc ba giờ.

Bà ngoại đứng trước sân, tay nắm chặt tay từng đứa. Mắt bà đỏ hoe.

“Về mạnh giỏi nha các con. Học hành chăm ngoan nghe lời bố mẹ.”

“Dạ bà!” — Vân gật, cố giữ giọng không run.

Vy ôm bà thật chặt, thật lâu. Không nói gì cả.

Khi xe đã nổ máy, Vy thò đầu ra cửa kính: “Bà ơi! Hè này bà lên Sài Gòn chơi với tụi con nhé! Hai chị em sẽ chở bà đi khắp nơi!”

Bà ngoại cười, tay vẫy theo xe: “Ừ! Bà lên!”

Xe lăn bánh. Bóng bà ngoại nhỏ dần.

Vy ngồi yên, không đòi mẹ gì nữa. Cô bé nhìn ra cửa sổ — không biết là ánh nắng hay là nước mắt đọng trong mắt.

Vy thò đầu ra cửa sổ xe vẫy tay, bà ngoại vẫy theo với chiếc khăn tay nhỏ


🌟 Những điều chị Vân ghi vào sổ

Vân mở cuốn sổ nhỏ, ghi lại:

  1. Xe đò Phương Trang — mềm và thoải mái, ngủ được ngon lắm.
  2. Viện Hải Dương Học — cá mập thật to hơn trong phim hoạt hình rất nhiều.
  3. Làm vườn cùng bà — mỏi lưng nhưng vui và có ý nghĩa hơn mình nghĩ.
  4. Sóng biển Phú Yên — xanh và mát hơn trong hình chụp.
  5. Tháp Nghinh Phong — đẹp nhất lúc chiều tà có gió biển thổi vào.
  6. Vy và việc mặc cả ở chợ hoa — hai mươi và hai trăm là hai con số rất khác nhau.
  7. Pháo hoa ở quê — đẹp không kém pháo hoa thành phố, mà ấm hơn vì có cả nhà ngồi cùng.
  8. Bà ngoại — là người mà mình muốn lớn lên giống nhất: mạnh mẽ, hiền hậu, và không bao giờ sợ sâu.

Ghi xong, Vân nhìn sang Vy đã ngủ từ lúc nào, miệng vẫn mỉm cười, một tay vẫn nằm trên đùi mẹ.

Tết này mệt. Nhưng vui thật sự. Và mình sẽ nhớ mãi.


📖 Bài học lớn của cả series

Yêu thương ông bà là vun đắp cội rễ. Mỗi lần về thăm, mỗi lần ôm bà, mỗi lần nghe chuyện kể — là thêm một mảnh ký ức đẹp sẽ theo mình cả đời.

Tết không chỉ là nghỉ ngơi, mà là sống chậm và cảm ơn. Cảm ơn một năm đã qua, cảm ơn gia đình, cảm ơn những điều bình thường mà mình hay quên đi.

Giữ nề nếp kể cả khi vui chơi là dấu hiệu của người biết yêu thương bản thân mình — dù bạn mới sắp lên lớp 1 hay đang học lớp 4.


👉 Đón xem Phần 7: Ngày chia tay — Ngoại ơi, con nhớ ngoại! — Vân khóc nhiều, hứa học thật giỏi, và bước ra ngõ với tấm lòng đã lớn…


← Đọc lại từ Phần 1: Lên xe đò Phương Trang!

Xuất để đọc ngoại tuyến
18