Hai chị em về quê ngoại ăn Tết (Phần 4): Làm vườn và chuyện đêm cùng bà
Hai chị em phụ bà ngoại hái rau, cuốc đất, bắt sâu — rồi tối đến được ngủ cùng bà, nghe bà kể chuyện ma làng đến cả ba đứa phải kéo chăn che đầu!
📚 Series: Hai Chị Em Về Quê Ngoại Ăn Tết 2026 — Phần 4 / 6
🌱 Sáng sớm ở vườn bà
Sáu giờ sáng. Bà ngoại đã thức từ bao giờ.
Vân mở mắt ra, nghe tiếng cuốc đục đục ngoài vườn. Nhìn sang: Vy vẫn nằm ngủ, một tay ôm mẹ, miệng chóp chép như đang ăn bánh trong mơ.
Vân khẽ dậy, đi chân đất ra vườn. Sương sớm còn đọng trên lá cải, trên lá rau muống, trên mấy cọng thì là vừa lún phún mọc. Không khí mát lạnh, trong veo.
“A! Cháu dậy rồi!” — Bà ngoại quay lại, nụ cười móm mém. “Ra phụ bà nhé!”
“Dạ! Cháu phụ bà hái rau!”
Vân thích lắm. Đây là lần đầu tiên cô chị được ra vườn sớm như vầy — không phải do bố mẹ kêu, mà tự nguyện muốn đi.
🥬 Học nghề làm vườn
Bà ngoại dạy Vân cách hái rau cải — phải hái lá già ở dưới để cây tiếp tục ra lá mới. Lá sâu phải bỏ đi, không hái. Nhổ cỏ phải nhổ cả rễ, nếu không ba ngày sau cỏ mọc lại.
Vân ghi nhớ kỹ lắm, hái rau nghiêm túc như đang học bài.
Rồi Vy tỉnh dậy, còn ngái ngủ, mà bước ra vườn đã hỏi ngay: “Mẹ đâu?!”
“Mẹ còn ngủ trong nhà.” — Vân trả lời.
Vy nhìn quanh, thấy chỉ có chị và bà, hơi ỉu một chút. Nhưng rồi thấy cây cối xung quanh thú quá, em lao vào hái theo:
“Ôi cái lá này to quá! Cái này có ăn được không bà?”
“Cái đó cỏ dại đó con!”
Vy giật tay lại: “Ố ồ! Cháu tưởng rau cải!”
Cả ba bật cười ngay giữa vườn, tiếng cười vỡ ra trong không khí trong lành buổi sáng quê.
🐛 Sự kiện “Bắt Sâu Kinh Hoàng”
Đang hái rau vui vẻ, Vy bỗng hét to:
“CHỊJJJJ ÔI! CÓ CON SÂU!!!”
Vân chạy lại: “Đâu? Đâu?”
Trên cọng cải, một con sâu xanh lè bằng ngón tay út đang nằm phơi nắng.
Hai chị em nhìn nhau. Nhìn con sâu. Nhìn nhau.
”… Chị bắt đi.” — Vy lùi lại, bám vào lưng chị.
”… Sao chị bắt?” — Vân cũng lùi theo.
Bà ngoại lẳng lặng đi tới, nhặt con sâu bằng hai ngón tay, ném ra ngoài bờ đất, rồi quay lại tiếp tục cuốc.
Hai chị em: ”…”
“Bà không sợ hả bà?” — Vân hỏi, vẻ thán phục thật sự.
“Sợ cái gì? Con sâu mà sợ thì làm vườn sao được!”
Vân nhẩm trong đầu: Siêu anh hùng không sợ sâu. Lần sau mình sẽ tự bắt!
🌙 Đêm ngủ cùng bà — và câu chuyện ma
Tối hôm đó, hai chị em xin ngủ cùng bà ngoại. Bà ngoại trải chiếu rộng, ba bà cháu nằm cạnh nhau nghe tiếng dế kêu ngoài vườn.
“Bà kể chuyện cho tụi con nghe đi!” — Vy khẽ nũng nịu, sát vào người bà.
Bà ngoại kể chuyện ngày xưa — chuyện bà nhỏ hay trốn học ra đồng bắt chuồn chuồn, chuyện ông ngoại hồi còn trẻ dũng cảm ra sao, chuyện những ngày Tết xưa trẻ con chỉ được một bộ quần áo mới mà vui suốt cả tuần.
Vân lắng nghe, đôi mắt sáng lên — cô chị thích những câu chuyện có thật hơn truyện bịa.
Rồi bà kể chuyện… cây me đầu xóm vào ban đêm hay nghe có tiếng kêu lạ…
“Bà! Thôi! Con không nghe nữa!” — Vy vội kéo chăn che đầu, người co rút lại.
Vân cũng rúm người lại, nhưng hỏi ghé vào tai bà: “Rồi sao bà? Sau đó thì sao?”
Bà ngoại cười khúc khích trong bóng tối. Ngoài vườn, gió thổi qua, lá rào rào.
Vy kêu ré một tiếng rồi ôm cả bà lẫn chị. Và chẳng biết lúc nào, cả ba cùng chìm vào giấc ngủ ấm áp.
📖 Bài học nhỏ hôm nay
Lao động là trường học tốt nhất. Hái rau, cuốc đất, nhổ cỏ — không chỉ là giúp bà, mà còn học được sự kiên nhẫn và biết trân trọng thức ăn mình ăn mỗi ngày.
Nghe chuyện kể của người lớn tuổi là kho báu vô giá. Những câu chuyện của bà — dù hài, dù sợ — chứa đựng ký ức và trí tuệ mà không trường học nào dạy được.
👉 Đón xem Phần 5: Bố và các cậu chở ra biển — tắm sóng, Tháp Nghinh Phong, chợ hoa Tết rực rỡ muôn màu!